Câu chuyện bán thân lấy tiền làm chay bố thí

Câu chuyện bán thân lấy tiền làm chay bố thí kể về hai vợ chồng tên Kế La Di, tâm ý hiền hòa, lại hay nhường nhịn mọi việc, gia cảnh chàng có phần thanh bạch, nếu không muốn nói là “nghèo”, nên vợ chồng phải ra sức phấn đấu, bươn chải sớm hôm để tìm phương nuôi sống.

Bán thân lấy tiền làm chay bố thí

Trong hoàn cảnh ấy, nếu là hạng người tầm thướng không đủ nghị lực, ắt khó tránh khỏi nhớp nhơ tâm hạnh. Nhưng chàng Kế La Di lại xem hoàn cảnh ấy như trường học dạy người đức tính cao thượng, và cũng là lò thiên nhiên rèn đúc tâm hồn trở nên thuần túy.

Một hôm như mọi ngày, vợ chồng Kế La Di dậy từ rất sớm, chia nhau mỗi người một ngả đi làm mướn.

Trên đường đi, Kế La Di gặp rất nhiều trưởng giả, y phục chỉnh tề, bộ dạng văn nhã, cùng đến tụ hội trong chùa nọ, tổ chức bố thí cầu phước. Khi ấy, chàng thầm trách than phận mình, chẳng biết đến khi nào mới có thể làm được sự hữu ích như vậy, nên trọn ngày chàng cứ xốn xang trong dạ.

Đến tối, biết hết giờ làm cho chủ, chàng cáo biệt ra về. Tắm gội xong thì trời đã khuya, nên hai vợ chồng vào phòng nghỉ ngơi.

Thấy chồng ngủ không được mà than ngắn thở dài, vợ chàng dịu dàng cất tiếng hỏi rằng: “Đêm đã khuya, canh hầu tàn, sao chàng cứ trằn trọc trở lăn, chưa ngon giấc nồng? Hay tại dầm sương phơi nắng, làm ráng quá sức, mà sanh ra chứng mỏi thương hàn, xin chàng vui lòng tỏ cho thiếp biết, để tiện việc thuốc thang điều trị”.

Tiếng oanh thỏ thẻ nghe có điệu ân nghĩa thâm trầm, làm cho Kế La Di càng thêm bồi hồi thổn thức, nước mắt nhỏ ra dầm dề, nhưng chàng cứ im hơi, không trả lời một tiếng.

Chàng chỉ thầm nghĩ trong trí rằng: “Đời trước, ta không làm việc phước thiện, nên nay ta phải chịu cảnh nghèo, còn mấy nhà trưởng giả kia, trước họ hay làm phước, nên nay được phong phú hơn người. Đó là lẽ tất nhiên theo luật nhân quả. Huống chi ta là kẻ hàn vi vô phước, nếu nay không sớm lo chứa đức tu nhơn, thì kiếp sau không khỏi khốn khổ hơn nữa”.

Nghĩ vậy rồi chàng lại thêm sụt sùi rơi lệ, buồn bã khôn cùng.

Vợ chàng bèn mở lời hỏi nữa rằng: “Cớ sao thiếp trông chàng buồn bã dị thường, xin tỏ hết mọi nỗi cho thiếp nghe, hầu chia đắng sớt bùi đôi chút với chàng, thì thiếp mới thỏa dạ”.

Hiền thê ơi! Đôi ta số phận nghèo nàn, thua sút với người, là bởi kiếp trước không lo tu phước. Vì nghĩ như vậy, nên ta quá đỗi ưu phiền, không ngăn nỗi đôi mạch sầu ấy”.

“Thưa lang quân! Theo thiếp xét nghĩ, thì buồn rầu khóc tủi như thế chẳng ích gì, mà ngồi lo suông cũng không hiệu quả chi, không bằng lang quân đem thân thiếp đây bán cho người nhà giàu, để lấy tiền ấy làm việc Phật sự, thì hay biết mấy! Song chẳng hay lang quân có đồng tình với thiếp chăng?”

“Hiền thê ơi! Thế nhân có câu rằng: “Sống thì đồng tịch đồng sàng, chết thì đồng quan đồng quách”. Tuy nghèo hèn rách rưới, song đôi ta từ lúc sơ giao đến nay, mảnh ái tình rất nên trong sạch và đằm thắm như bát nước đầy. Nay bổng nhiên bảo đem thân nàng mà bán cho nhà giàu là sao? Thiệt cái điều “vô nhân đạo” đó, ta không thể làm được”.

“Thưa lang quân! Thiếp tuy là phận nữ lưu kém về đường kiến thức, nhưng thiếp cũng biết rằng: “Thà tử biệt, chẳng muốn sanh ly” là một thứ bệnh chung của loài người sống trong đất trời, tất không ai tránh được, chớ không riêng gì một mình chàng. Vậy thiếp xin tỏ thêm một ý kiến này nữa. Xin chàng nên đồng tình với thiếp, cả hai đều bán thân lấy tiền làm chay bố thí, bán cho một nhà giàu nào đó mà ở làm tôi trai tớ gái, để lãnh tiền làm các việc công đức”.

Đến đây đã giải được cái vấn đề “tác phước” nên hai vợ chồng Kế La Di đều toại lòng an giấc, rồi sáng ngày cùng dắt nhau đến nhà một ông phú hộ mà thưa rằng: “Nay chúng tôi đem cả hai thân nghèo nàn này đến bán thân lấy tiền làm chay bố thí, xin ông đổi lấy ít đồng vàng đem về cúng Phật làm phước”.

Ông phú hộ nghe nói sự lạ bán thân lấy tiền làm chay bố thí như vậy, thì vội hỏi rằng: “Hai vợ chồng ngươi muốn đổi chừng mấy đồng?”

Chàng Kế La Di đáp: “Thưa ông! Chúng tôi định đổi lấy mười đồng mà thôi”.

Ông phú hộ nói: “Ta hỏi thử hai vợ chồng ngươi chơi vậy, chứ ta không muốn bó buộc đâu! Bây giờ ta cho hai vợ chồng ngươi mượn trước mười đồng vàng, trong khoảng bảy ngày phải lo cho đủ số mà đem trả lại cho ta. Nếu đúng kỳ hẹn mà lo không nổi, thì qua ngày thứ tám, hai vợ chồng phải ở lại đây làm công việc cho ta, để trừ nợ”.

Nội trong ngày thứ nhất, giấy tờ làm xong, lăn tay điểm chỉ, giao kết đâu đó cho đàng hoàng hai vợ chồng Kế La Di lãnh được mười đồng vàng, rồi giã từ ông phú hộ, đi đến ngôi chùa kia, vào ra mắt vị chủ Tăng, xin nạp tất cả số tiền ấy, để nhờ ngài từ bi đến bữa thứ sáu mở hội làm chay bố thí giùm, rồi qua ngày thứ bảy thì hoàn kinh cúng ngọ.

Chủ Tăng thấy vợ chồng chàng tuy nghèo mà có lòng dạ tin Phật khẩn thiết như vậy, trong lòng thương mến vô cùng, bèn bảo người trong chùa lo treo phướn thắt bông, sửa soạn Phật điện nghiêm khiết, và mua sắm các món đồ diệu cúng…

Khi ấy, vợ chồng Kế La Di quá đỗi vui mừng, như đã nhẹ mình bay theo ánh sáng của Phật, đặt chân trên mặt đất “kim sa bố địa” của đức Di Đà, mà không còn nghe biết mùi tanh hôi thống khổ ở trần tục nữa. Cho nên, vợ lo giã gạo xay bột, chồng lo bửa củi gánh nước, bảo lãnh hết các việc mệt nhọc trong việc làm chay.

Hai vợ chồng bèn dặn bảo nhau rằng: “Đôi ta chỉ được tự do hành động nội trong sáu ngày nữa mà thôi. Vậy nên chớ nài cực nhọc, đừng nghỉ ban đêm, ráng thức mà làm công quả, để trồng giống phước đức cho ngày sau. Chớ hết hạn bảy ngày, thì đôi ta sẽ làm nô lệ cho nhà người, không có quyền tự tại mà tạo nhơn phước thiện được nữa”.

Trong lúc ấy, có vị quốc vương ở nước nọ, chọn ngày làm kỳ siêu cho tiên vong và bố thí cho dân nghèo cũng trùng một bữa với hai vợ chồng Kế La Di mà không hay, nên bảo kẻ thị vệ sửa soạn xe giá, chở bạc vàng, gấm lụa và châu ngọc, rồi vua đồng ngự giá đến chùa, xin mở hội kỳ siêu đặc biệt.

Vị chủ Tăng tâu lại rằng: “Muôn tâu Thánh thượng! Bữa ấy bần tăng đã định là ngày làm chay cầu phước cho hai vợ chồng người nhà nghèo kia rồi. Nếu Thánh thượng muốn thiết riêng chay đặc biệt, không chung chạ với phàm dân thì xin dời qua ngày khác”.

Vua nghe nói mấy lời ấy, thì lấy làm ngạc nhiên mà phán rằng: “Trẫm đây là đứng quân chủ, có lẽ đâu người kia là đứa tiểu dân mà dám không nhường ngày ấy cho Trẫm hay sao?”

Nói như vậy rồi, vua sai sứ giả ra nói với Kế La Di phải nhường ngày thứ sáu đó lại cho mình, để làm chay trước, rồi qua ngày khác chàng sẽ mở cuộc trai đàng của chàng. Như vậy thì chẳng trễ nãi ngày giờ của vua đã định, mà chàng cũng được trọn ơn nghĩa với đấng bề trên.

Kế La Di nghe sứ giả dạy như vậy, bèn thưa rằng: “Bẩm cùng quan sứ! Ngày ấy tôi không thể nhường được”.

Đã ba lần sai sứ giả đến nói, mà ba lần chàng Kế La Di cũng cứ không chịu nhường, nên vua lấy làm lạ, bèn cho đòi chàng đến tận mặt mà hỏi rằng: “Vì cớ gì mà ngươi không chịu dời qua ngày khác làm chay, để nhường ngày đó cho Trẫm?”

Kế La Di thưa rằng: “Muôn tâu Thánh thượng! Chỉ trong hai ngày ấy, thì kẻ mạt dân này mới có phần tự do, chớ quá hai ngày đó thì phải làm nô lệ cho người, không có hy vọng cúng Phật trai Tăng được nữa”.

Vua hỏi rằng: “Tại sao vậy? Ngươi tỏ thiệt cho Trẫm rõ”.

Kế La Di đáp: Muôn tâu Thánh thượng! Kẻ mạt dân nghĩ vì bần cùng là tại kiếp trước không tu phước mà nay nếu không sớm liệu làm điều lành, ắt sau lại càng nguy khổ hơn nữa.

Vậy nên vợ chồng mạt dân mới bán thân lấy tiền làm chay bố thí, đem thân bán cho người để lấy mười đồng vàng về làm phước, và hẹn trong bảy ngày, nếu không có số tiền ấy mà trả lại, thì phải đến ở mướn mà trừ nợ.

Vì nguyên cớ ấy, nên vợ chồng mạt dân, thà cam nhắm mắt dưới lưỡi kiếm vô tình của Thánh thượng mà còn được toại lòng hơn là sống mà lỡ dỡ, không được theo ý nguyện”.

Nghe đến đây, vua động lòng thương chàng Kế La Di vô hạn, ngài mới khen rằng: “Nhà ngươi bề ngoài tuy nghèo nàn, mà tấm lòng ở trong thiệt là cao thượng, lý bần cũng đã thấu đáo, lẽ nhơn quả cũng tinh tường, nên quyết bán thân lấy tiền làm chay bố thí. Như thế thật xưa nay chưa từng có, nên Trẫm vui lòng để cho vợ chồng ngươi kiến thiết pháp hội trước”.

Vua nói dứt lời, bèn truyền lệnh lấy bạc vàng châu báu cho vợ chồng Kế La Di, và thảo ra một tờ chiếu chỉ dạy địa phương cắt mười chốn tu lạc làm đất phong, mà ban cho vợ chồng chàng hưởng huê lợi vĩnh viễn.

Nhờ vậy mà Kế La Di có tiền hoàn lại cho phú ông và tạ ơn ông.

Ai xem xong câu chuyện bán thân lấy tiền làm chy bố thí, thì biết rằng. Từ bậc hiền nhân quân tử chí Phật, Thánh và Tiên, sở dĩ siêu thoát ngoài vòng trần lụy, lưu lại “tinh thần bất hủ” về muôn ngàn thuở mà người ta còn sùng bái, là tại nơi lòng chân thật và từ bi mới được như thế.

Vậy nếu ai là người muốn tu phước, phải chí tâm như vợ chồng Kế La Di, thì thời hiện tại chắc được cái hoa báu trang nghiêm, mà đến đời vị lai cũng sẽ được phước báo tốt đẹp.

Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết “Câu chuyện bán thân lấy tiền làm chay bố thí”. Xem thêm các bài viết hay về nhân quả ở link bên dưới.

Câu chuyện nhân quả không ham sắc được quả tốt

Câu chuyện sát nghiệp chiêu báo quả báo giết trâu

Câu chuyện nhân quả người đức độ thêm thọ được con

Theo Dõi Taonon.vn trên Facebook Tại Đây

# Xem thêm

Viết một bình luận