Câu chuyện nhân quả cái nghèo có bán được chăng

Câu chuyện cái nghèo có bán được chăng xảy ra ở nước A-bàn-đề. Có một lão phú hộ, trong nhà tiền của vô số, nhưng tiếc thay lão ta vô cùng keo rít và tham lam, lại đối xử với mọi người rất độc ác.

Cái nghèo có bán được chăng

Thuở ấy có vị Tôn giả tên là Ca Chiên Diên, thường đi thuyết pháp khắp nơi.

Một hôm, ngài thức dậy sớm để đi thuyết pháp, lúc đi qua chỗ nọ, bỗng có một luồng gió thoảng qua tai và nghe tiếng khóc não nùng. Ngài động lòng thương, vội dò đường tìm đến thì thấy một bà lão, đầu tóc rối bời, mặt mày lem luốc tay cầm cái bình kiểu, mắt tuôn giọt lệ, bà đang khom lưng múc nước ở mé sông.

Tủi thay cho phận bạc đời già còn phải chịu hình phạt dưới quyền kẻ hào phú bất lương! Vì cớ ấy, nên bà xúc cảm đến nhân tình thế thái mà phát ra tiếng than khóc như vậy.

Tôn giả Ca Chiên Diên bèn bước lại gần ôn tồn hỏi: “Thưa bà! Chẳng hay bà có chuyện đau đớn gì mà lại than khóc như thế?”

Bà lão nghe hỏi, bi ai đáp lại rằng: “Ông ơi! Tôi bạc phận chẳng may phải đem thân ở đợ nhà người, lại gặp một lão phú hộ bất nhân sai bắt ngày đêm làm lụng, không cho nghỉ một giờ nào cả, còn nếu vô ý làm hỏng việc thì bị chửi mắng và phải chịu nhận roi vọt.

Mà đâu chỉ có vậy, tôi còn chẳng có một manh áo che thân, chẳng đủ cơm cho no lòng! Thật là tuổi già cam đành chịu khổ, nỗi đau biết tỏ cùng ai. Vì vậy nên phải chạnh lòng khóc tủi đó thôi!”

Tôn giả Ca Chiên Diên nghe bà lão tỏ hết sự tình, lại hỏi rằng: “Nay bà than nghèo, sao bà chẳng đem bán cái “nghèo” đó đi cho rồi?”

Bà lão nghe hỏi vậy rất lấy làm lạ, không hiểu ngài có ý gì, bèn thưa rằng: “Ông ơi! Trong đời này, tôi thật chưa thấy có ai bán được cái “nghèo”, mà dầu tôi có đem đi bán, thì ai lại chịu mua?”

Tôn giả Ca Chiên Diên lại nói: “Bà cứ tin theo lời tôi, vì cái “nghèo” có thể bán được!”

Bà lão ngạc nhiên hỏi đi hỏi lại vì muốn biết bán cái “nghèo”, phải làm thế nào, Tôn giả bèn dạy rằng: “Nếu bà quyết định bán đứt cái “nghèo”, thì phải bỏ sự so đo, rồi tôi sẽ dạy cho cách ấy, nhưng bà nhất định phải y lời tôi”.

Bà lão rất đổi vui mừng, chấp tay thưa rằng: “Tôi sẽ in sâu vào trí những lời ông dạy bảo”.

Tôn giả Ca Chiên Diên nói: “Nếu bà quyết muốn như vậy, thì phải về nhà tắm gội cho sạch sẽ, tôi rất sẵn lòng chỉ bảo cho bà để được như ý nguyện”.

Bà lão lật đật trở gót về nhà lão phú hộ, bà lén tắm rửa sạch sẽ rồi trốn đến chỗ cũ xin Tôn giả chỉ cách bán cái “nghèo”.

Ca Chiên Diên thấy bà đã y theo lời mình, liền nói rằng: “Nếu bà muốn bán cái “nghèo” thì chỉ phải biết lấy sự bố thí làm trọng, bà ắt được mãn nguyện, chớ nào có các chi khác!”

Bà lão nghe vậy, chỉ biết than rằng: “Ông ơi! Đời tôi nghèo khổ như vậy mà ông còn dạy tôi bố thí, thì tiền của đâu để tôi làm chuyện ấy? Nhưng xét kỹ ra, thì tôi chỉ còn một cái bình bát này là của ông nội tôi để lại, xin ông liệu định giùm, kẻo tội cho phận tôi quá!”

Tôn giả Ca Chiên Diên nghe bà lão than thở như vậy, động lòng từ bị mà dạy rằng: “Bà cứ an lòng đem cái bát đó xuống sông múc nước sạch, rồi bưng lại đây sẽ hay”.

Bà lão nghe lời, xuống sông múc đầy bình nước đem đến, Tôn giả Ca Chiên Diên đưa hai tay đỡ bát nước rồi chú nguyện cho bà rằng: “Xin đức Phật rộng lòng từ bi mà chứng minh cho bà lão này được tiêu dứt những tội nghiệp trong vô lượng kiếp trước, và cho bà từ nay về sau được hưởng nhiều phước huệ”.

Sau khi chú nguyện, ngài giảng giải cho bà những công đức về giới sát, trì trai và niệm Phật, rồi hỏi bà: “Chẳng hay bà có nhà cửa riêng hay không?”

Bà lão thưa: “Tôi không có nhà cửa chi cả, tôi ở đợ cho lão phú hộ, lúc xay bột thì ngủ bên cối xay, khi giã gạo lại nghĩ bên cối giã, làm việc chỗ nào thì tôi ngủ ngay ở chỗ đó!”

Tôn giả Ca Chiên Diên lại dặn dò: “Từ nay về sau, bà phải định tâm, chớ nên tham lam mà so đo mà đeo đuổi theo thế sự nữa, hết thảy những đều phải, quấy, được, mất, cùng những sự khổ cảnh vui, đều phải dứt bỏ ngoài tâm. Ngay khi vọng niệm vừa khỏi, bà phải lập tức mượn sức mạnh khác để chiến thắng nó.

Nếu chủ nhà sai khiến việc gì, bà phải sốt sắng làm ngay mà không được đem lòng hờn giận người. Bà phải biết rằng những khó khăn và khốn khổ ấy đều do các nghiệp của mình đã gây ra trong kiếp trước, và hôm nay nó ràng buộc và hành phạt tâm trí hay xác thịt của mình. Vậy nên bà phải ráng nhẫn nại, đến lúc nghiệp duyên mãn kết, bà ắt được an nhàn.

Mỗi bữa tối, sau khi sắp đặt xong mọi việc, chờ chủ và những người khác yên giấc, bà nên tắm rửa sạch sẽ, rồi trải chiếu ngồi, vừa tưởng tượng đức Phật đang ở trước mặt, vừa nhất tâm niệm danh hiệu Phật, tuyệt đối không được tán loạn mà sinh vọng niệm”.

Sau khi giảng giải xong, Tôn giả Ca Chiên Diên từ biệt bà lão, tiếp tục đi thuyết pháp nơi khác.

Khi ấy, bà lão tự thấy trong người nhẹ nhàng, tâm trí khoan khoái. Từ đó bà thường làm theo lời Tôn giả chỉ bảo. Ít lâu sau, bà thoát thân ly trần, và được sanh về cõi trời Đâu suất.

Sáng hôm sau, lão phú hộ dậy sớm, thấy bà lão đã chết, bèn nổi giận nói rằng: “Ta đã không cho mụ già này ở trong nhà nữa, ai lại dám cho bà vào đây chết như vậy?”

Ông liền sai bọn gia đinh lấy dây buộc chân, rồi kéo thây bà già đem bỏ trong hang núi.

Thuở ấy có một vị Thiên vương ở cõi trời Đâu suất vừa lâm chung, bà lão nhờ công đức niệm Phật trong khi còn sống mà được sanh về cõi trời nối ngôi vị Thiên vương ấy.

Lại nói các bậc Thánh Hiền sinh về cõi trời Đâu suất còn biết việc đời trước của mình, chứ kẻ phàm nhân thì chỉ được hưởng vui sướng mà thôi. Vì vậy bà lão tuy được sanh về cõi trời, nhưng đâu còn biết đến những việc trong kiếp trước nữa.

Trong lúc đó, ngài Xá Lợi Phật cũng sanh về cõi trời Đâu suất, nên ngài biết được nhân duyên của bà lão, ngài bèn hỏi vị tân vương rằng: “Thưa ngài! Vậy ngài có biết vì sao được sanh về cõi này hay không?”

Thiên vương (tức bà lão trước đây) nghe ngài Xá Lợi Phật tâu hỏi như vậy, liền đáp lại rằng: “Không!”

Ngài Xá Lợi Phật mới truyền đạo nhãn cho Thiên vương, nhờ vậy Thiên vương mới hay nhờ tài, sức của Tôn giả Ca Chiên Diên, nên mới được sanh về cõi Trời này. Thiên vương cùng các vị Thiên thần đem các thứ hoa đến hang núi rải quanh tử thi và đốt hương cúng dường.

Khi ấy các Thiên thần phóng hào quang làm cho cả núi đều sáng rực, dân trong vùng ai nấy đều cho là sự lạ lùng.

Lão phú hộ thấy vậy thì hết sức ngạc nhiên, lão sai người hầu cùng đến xem thực hư thế nào.

Khi tới hang núi, thấy hào quang sáng lòa quanh tử thi của bà lão, lão phú hộ mới thất kinh không dám đến gần, bèn trở về ra mắt Tôn giả Ca Chiên Diên, để hỏi vì cớ gì mà mụ đầy tớ của lão, người dơ dáy, bẩn thỉu đến thế, khi còn sống ai ai cũng xa lánh, mà khi chết lại có điều kỳ lạ như vậy.

Tôn giả Ca Chiên Diên liền giảng dạy nguyên do trước sau cho lão phú hộ, khuyên lão nên ăn năn sửa tánh. Lão phú hộ hiểu ra sự sai quấy, từ đó mới chịu bố thí, và không còn đối xử độc ác với tôi tớ nữa.

Qua câu chuyện nhân quả cái nghèo có bán được chăng cho ta thấy rằng đáng khen cho bà lão biết nghe lời chỉ dạy của Tôn giả Ca Chiên Diên, rõ được sự đời là nguồn khổ, biết được Phật pháp là cõi phước duyên, nên sau khi chết được làm Thiên vương cõi trời Đâu suất.

Câu chuyện cái nghèo có bán được chăng còn khuyên chúng ta nên noi theo gương ấy mà hồi tâm để chuộc cái tội ngày trước và hưởng cội phúc về sau, thì quý hóa biết dường nào.

Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết “Câu chuyện nhân quả cái nghèo có bán được chăng”. Xem thêm các bài viết hay về nhân quả ở link bên dưới.

Câu chuyện nhân quả lòng lành đổi tướng thay tên

Câu chuyện nhân quả giết người thường mạng

Câu chuyện nhân quả thắng phục tâm tà

Theo Dõi Taonon.vn trên Facebook Tại Đây

# Xem thêm

Viết một bình luận