Câu chuyện nhân quả một người con gái mộ đạo

Câu chuyện một người con gái mộ đạo xảy ra tại xứ Giang Lăng. Có một người con gái họ Lý, con ông Lý Ngươn Tôn, mới lên tám tuổi mẹ đã lìa trần.

Một người con gái mộ đạo

Nhờ thân phụ giáo dưỡng nghiêm minh, nên nàng luôn ôn hòa nhu thuận. Tuổi còn nhỏ mà đã biết thảo với cha, biết kính trên nhường dưới, ai ai cũng hết lời khen ngợi.

Ngày giờ thắm thoát thoi đưa, từ lúc mẹ nàng lìa trần đến nay đã được năm năm, nàng cũng tròn mười ba tuổi, một mình lo toan mọi việc trong nhà.

Một đêm nọ, nàng đang an giấc, bỗng chiêm bao thấy một vị Phạm Tăng nói với nàng rằng: “Con có căn lành, sao chẳng ra công mà tụng kinh Kim Cang. Phàm người trong đời, nếu mỗi ngày trì tụng được một quyển kinh Kim Cang, lúc ở Dương gian đã không bệnh hoạn lại thêm tuổi sống lâu, đến lúc lâm chung được sanh về cõi Trời nữa. Còn nếu cứu cánh được “thật tướng Bát Nhã”, thì sẽ chứng bậc Niết Bàn. Hay như tụng kinh ấy mà chưa rõ biết ý nghĩa đi nữa, thì cũng có thể thoát tai ách, đến lúc mạng chung được hưởng thiện báo”.

Nàng Lý thị giật mình thức dậy mới hay là giấc chiêm bao mà còn văng vẳng bên tai nghe mấy lời dặn bảo.

Từ đó, nàng càng đem lòng tín ngưỡng Phật pháp, mỗi đêm đều tụng ba quyển kinh Kim Cang, chẳng khi nào xao lãng.

Đến năm hai mươi tư tuổi, nàng đã tỏ lẽ chân thường, chán duyên trần thế, nên chẳng để ý đến mọi điều gia thất.

Một bữa kia, thoạt nhiên nàng cảm thương hàn, thuốc thang điều trị đủ cả nhưng chẳng thuyên giảm tí nào. Chỉ mấy ngày mà bệnh tình trầm trọng nên phải tách cõi nhân gian tìm miền di lộ.

Ôi! Một mảnh hương hồn phất phất phiêu phiêu đã lạc vào cõi u minh cảnh giới.

Diêm vương thấy nàng thì phán rằng: “Vì ngươi bình sanh có công đức Bát Nhã, nên ta tha về. Còn thân phụ ngươi ở Dương thế thường tạo ác nghiệp, nên phải giảm thọ hết hai kỷ (tức hai mươi năm), vì cha ngươi ưa bắt cá sống giết làm gỏi, nên đã có hơn bảy ngàn thủy tộc đến đây kêu oan đòi mạng. Vậy ngươi về hỏi lại thân phụ ngươi coi có phải mỗi đêm đều nằm chiêm bao thấy sa vào lưới, còn ban ngày năng có bệnh nhức đầu. Đó là sự oan báo bắt cá làm gỏi”.

Đây nói khi nàng Lý thị chết, người trong nhà khóc than thương tiếc, rồi lo sắm sửa tẩm liệm, chẳng ngờ nàng được hoàn hồn tỉnh giấc nên ai nấy vui mừng, xúm lại thuốc thang chu đáo. Ít ngày sau, nàng đã bình phục như xưa, khi ấy nàng mới thuật lại chuyện cho cha rõ.

Ông Lý Ngươn Tôn nghe con nói trúng sự chiêm bao và bệnh nhức đầu bấy lâu của mình thì thất kinh, lật đật sắm đồ trai lễ đến chùa Thiên Minh thỉnh một trăm vị tăng lập đàn cầu siêu cho những oan hồn thủy tộc đã bị ông giết hại.

Từ ấy, ông Lý Ngươn Tôn không ăn thịt uống rượu nữa, và còn tự chép bốn mươi chín quyển kinh Kim Cang để cúng dường cho người trì tụng.

Một đêm nọ, ông nằm chiêm bao thấy rất nhiều thanh y đồng tử, vui mừng đến bái tạ ông rằng: “Chúng tôi chịu hàm oan đã lâu, nay cũng nhờ công đức chép kinh Kim Cang của ông mà được lìa đường khổ thú, sanh về cõi trời. Chính ông cũng giải kết được oan vong mà hưởng thọ lâu dài nơi cõi hồng trần”.

Tỉnh giấc mộng rồi, ông Lý Ngươn Tôn tự quyết không đổi dời tín tâm, cứ chăm lòng niệm Phật và tụng kinh Kim Cang, sớm hôm thọ trì tinh tấn, mấy mươi năm công phu không lỡ một ngày, sống đến một trăm hai mươi tuổi mà chằng phải bệnh tật chi. Ngày rằm tháng giêng, ông tắm gội sạch sẽ xong rồi ngồi niệm Phật mà tịch.

Còn người con gái mộ đạo Lý thị, sau khi thân phụ tiêu diêu miền Cực Lạc, nàng cất một cái am tại triền núi Tung Sơn, sớm khuya tụng niệm, ngày tháng thanh nhàn nơi thâm sơn, dưa muối trai lòng, gió trăng làm bạn, giữ cho gương tánh rạng ngời, nước lòng trong sạch, “Chỉ Quán song tu” cho thấu đáo lẽ chân thường và cầu được quả vô vi tịch diệt “Niết Bàn”.

Sau nàng Lý thị cũng thọ đến trăm tuổi, ngồi kiết già niệm Phật mà tịch.

Người sanh trong cõi hồng trần, sống được chỉ mấy mươi năm, lý vô thường ít ai thấu rõ, sự hợp tan có mấy kẻ tường tri, chỉ đua chen trong đường danh lợi, để nuôi tấm thân sống trọn một thời, dẫu ngày sau có sa vào địa ngục, thì cũng đành cam chịu.

Nghĩ như vậy thì có ích chi đâu, người vì hai bữa ăn mà tạo ra biết bao nhiêu cảnh thê lương thảm đạm. Cũng vì hai bữa ăn ấy khiến bao kẻ bi ai thảm khốc, giết hại biết bao nhiêu sanh linh vô tội cho thỏa lòng dục vọng, nên không khi nào thoát được đường ác đạo và tránh khỏi nẻo luân hồi.

Đức Phật thường dạy ta “từ bi bác ái”, vì chúng sanh trong cõi đời này đều có tri giác như ta, điều biết ăn biết uống, biết vui biết buồn, biết đau biết đói, nên ta phải thương xót, chớ nỡ nào đem lòng sát hại vật mạng để nuôi thân mình.

Tóm lại, nhờ người con gái mộ đạo Lý thị có thiện căn tu hành mà cảm hóa đến cha thành người chân tu chánh niệm.

Và như ông Lý Ngươn Tôn không biết thức tỉnh hồi đầu, cứ giữ việc sát sanh hại vật, thì sao thoát khỏi lưới u minh, mà hưởng phước thọ lâu bền, nên truyện này đáng làm gương cho người đời soi tỏ ngộ, chớ để một kiếp sa chìm, thì muôn đời khó thoát.

Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết “Câu chuyện nhân quả một người con gái mộ đạo”. Xem thêm các bài viết hay về nhân quả ở link bên dưới.

Câu chuyện nhờ tu hành nên vợ cứu chồng khỏi họa

Câu chuyện nhân quả lạy Phật cầu chồng

Câu chuyện nhân quả có vay phải trả của nàng Cẩm Chi

Theo Dõi Taonon.vn trên Facebook Tại Đây

# Xem thêm

Viết một bình luận