Câu chuyện nhân quả thắng phục tâm tà

Câu chuyện thắng phục tâm tà xảy ra ở Hương Sơn Trung Quốc – Xưa có người tên Huỳnh Hòe Sum là một người văn hay võ giỏi, tánh hạnh chân chánh ôn hòa, chuyên nghề dạy học sống qua ngày.

Thắng phục tâm tà

Đến niên hiệu vua Hàm Phong năm thứ mười một, vào khoảng tháng sáu, một hôm, sau khi niệm Phật ông đang ngủ mơ màng, bỗng thấy mình đến một nơi tuyệt đẹp, cây lạ hoa thơm, ngay hàng thẳng lối, nước uốn quanh trong vắt, hai bên bờ suối ánh sáng lấp lánh như pha lê, cảnh trí phi phàm, luồng gió mát dịu. Ông tin chắc đây là cõi nước Phật nên lòng rất phấn khởi, quyết tìm đến điện Pháp vương để đảnh lễ đức Phật.

Nhưng Huỳnh Hòe Sum đi hoài mà chẳng gặp được cung điện nào cả, chỉ thấy ở cạnh bên có một cái am. Ông bèn rón rén bước vào, gặp một vị Sa môn thân tướng trang nghiêm thoát tục, ông liền cuối mình đảnh lễ.

Vị Sa môn ấy hỏi rằng: “Thiện sĩ vào đây muốn hỏi việc chi?”

Ông Huỳnh Hòe Sum đáp lại rằng: “Bạch đại sư, hàn sĩ đi đến thắng cảnh này, lòng tưởng chắc là Tây Phương Phật quốc, chớ chẳng phải cảnh giới trần gian, nên muốn tìm đến đảnh lễ Phật mà xin hỏi vài điều, để giải những nghi hoài trong tương lai của đệ tử”.

Vị Sa môn hỏi: “Thiện sĩ muốn hỏi điều chi cứ nói thật, ta sẽ giải đáp cho, chớ hiện giờ cơ duyên của người chưa thành thục, tịnh nghiệp còn kém thiếu, không thể đi đến Phật quốc được”.

Ông Huỳnh Hòe Sum đáp: “Bạch đại sư! Phải chăng mùa thu năm tới, đức vua sẽ mở hội thi, để tuyển bậc hiền tài ra giúp nước, hầu gây dựng an vui hạnh phúc cho dân chúng. Nhưng đệ tử không biết kỳ ấy ai trúng thi, xin ngài từ bi chỉ thị giùm”.

Vị Sa môn trả lời rằng: “Kỳ thi năm tới Vô tình quỷ sẽ đổ cao hơn hết”.

Huỳnh Hòe Sum nghe vị Sa môn nói lạ vậy, vẫn chưa hiểu rõ, định bạch hỏi lại, nhưng đã giật mình thức giấc. Sáng hôm sau, ông đem điềm chiêm bao ấy thuật lại cho các học trò nghe.

Đây nói qua, căn phố kế bên chỗ của Huỳnh Hòe Sum dạy học, có người thiếu phụ, tuy không phải là bậc tuyệt sắc giai nhân, song vẻ thùy mị nết na của nàng, chung quanh xóm chẳng ai sánh kịp.

Nàng thấy tướng vẻ trang nghiêm nhã nhặn và đức hạnh quảng đại ôn hòa của Huỳnh Hòe Sum, thì vừa lòng thục nữ, đáng bạn trăm năm, nên thầm thương trộm nhớ, mà chưa có dịp ướm thử nhân tình và tỏ lòng ái luyến.

Một ngày nọ, nàng kiếm cớ làm quen với một học trò tin cậy của Huỳnh Hòe Sum, tiện thể dò hỏi: “Chẳng hay thầy ấy ưa dùng những vật chi?”

Người học trò đáp: “Thưa! Thường khi thầy tôi hay dùng cam ăn tráng miệng”.

Bữa sau nàng mua cam thật tốt trái, cậy người học trò đem biếu ông Huỳnh Hòe Sum, ông lấy làm bực mình, thầm trách người thiếu phụ kia sao có ý đường đột thất cách, nên từ chối không chịu nhận.

Vài ngày sau, nàng lại tặng vật quý khác nữa, ông Huỳnh Hòe Sum tỏ lời cảm tạ, nhưng vẫn nhất định từ chối.

Đến lần thứ ba, người thiếu phụ cũng mua những trái cam tốt, rồi lột vỏ kỹ lưỡng và cậy người học trò bưng vào biếu trong lúc Huỳnh Hòe Sum ăn cơm, ông lại khước từ và nói với người học trò rằng: “Ngươi ra trả lời với nàng ấy rằng phụ nữ phải lấy trinh tiết làm trọng, còn văn sĩ phải lấy liêm chánh làm quý. Nay ta với nàng chưa quen biết nhau một giờ nào cả, mà vì lý gì mà nàng gửi đồ tặng ta đến ba lần? Thật là việc khiến ta lấy làm khó hiểu!

Vậy ta khuyên từ nay về sau nàng đừng làm như thế nữa kẻo ta chỉ trích, thì đừng có phiền!”

Nàng nghe người học trò thuật lại những lời nghiêm khắc trên, hai gò má liền đỏ hừng, trong lòng hổ thẹn mà nói rằng: “Chính chàng là con quỷ vô tình!”

Song người học trò nghe vậy thì cũng bỏ qua, chớ chẳng thuật lại cho thầy mình nghe làm gì.

Còn người thiếu phụ nhờ lòng nghiêm chánh của Huỳnh Hòe Sum mà giữ danh phận trong sạch tới già.

Qua năm Tân Dậu, ông Huỳnh Hòe Sum dự thi được chấm đậu, sang năm sau lại đổ đến chức tiến sĩ và được bổ nhiệm vào viện Hàn Lâm.

Đến lúc ấy nghe người học trò thuật lại chuyện cũ, ông mới nhận ra Vô tình quỷ do miệng người thiếu phụ nói ra đó là lời của Thần nhân mách bảo trong giấc mộng lúc xưa, đã dự đoán chính xác được việc ông thắng phục tâm tà.

Qua câu chuyện thắng phục tâm tà trên cho ta thấy ông Huỳnh Hòe Sum, là một người có tính cách quang minh chính đại, không vì những tà niệm mà đánh mất chí khí của bản thân, chúng ta nên noi theo tấm gương thắng phục tâm tà của ông để xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết “Câu chuyện nhân quả thắng phục tâm tà”. Xem thêm các bài viết hay về nhân quả ở link bên dưới.

Câu chuyện nhân quả hiếu thuận sẽ được hạnh phúc

Câu chuyện thay hồn đổi xác của chàng Trương Ẩn

Câu chuyện nhân quả Niệm Phật cứu chủ khỏi đọa

Theo Dõi Taonon.vn trên Facebook Tại Đây

# Xem thêm

Viết một bình luận