Câu chuyện thí ít phước nhiều, nàng Bạch Tịnh xuất gia

Câu chuyện thí ít phước nhiều, nàng Bạch Tịnh xuất gia xảy ra từ rất xưa, thời đức Phật Thích Ca còn tại thế, trong thành Xá Vệ có vị trưởng giả rất giàu có, sinh được một cô con gái nhan sắc tuyệt trần.

Thí ít phước nhiều, nàng Bạch Tịnh xuất gia

Nhưng có điều lạ là cô bé vừa ra khỏi lòng mẹ đã có một tấm lụa bọc quanh thân thể.

Hai vợ chồng vị trưởng giả thấy vậy, nửa mừng nửa lo, liền sai gia đinh thỉnh đạo sĩ đến nhà xem quẻ để biết sự lành dữ thế nào.

Sau khi xem quẻ, đạo sĩ bảo rằng cô gái này ngày sau sẽ có phước đức lớn.

Xuân quan thu lại, nàng Bạch Tịnh (tên của cô bé) ngày một khôn lớn, tấm lụa trên người nàng cũng tự rộng thêm ra. Nhan sắc nàng lại có vẻ mặn mà và kiều mị hơn các hàng nữ lưu khác, về phần đức tánh cũng không một thiếu nữ nào sánh kịp.

Vì vậy, tiếng khen ngợi nàng lan ra khắp cả nước, các bậc vương tôn và những hàng công tử nghe đến, ao cũng đem lòng ao ước, và tranh đua nhau cậy mai tới nhà dọ hỏi.

Song thân nàng thấy con đã đúng tuổi cập kê, bèn cho mời thợ bạc đến nhà làm đồ nữ trang, chờ ngày kén rể.

Nàng Bạch Tịnh thấy cha mẹ sắm sửa những vật trang sức như vậy, liền hỏi rằng: “Thưa cha mẹ! Chẳng hay nhà mình mướn thợ làm những món đồ ấy dùng vào việc gì?”

Hai ông bà nghe con hỏi thì cười mà rằng: “Con ơi! Con nay đã lớn khôn, cũng gần đến ngày xuất giá, cha mẹ phải lo sắm sẵn các vật quý ấy để đưa con về làm dâu nhà người, chớ còn dùng để làm chi nữa?”

Nàng Bạch Tịnh nghe cha mẹ nói vậy, mới thưa thiệt rằng: “Thưa cha mẹ! Đã biết rằng sanh con ra, trai lớn lên thì muốn cưới vợ, gái lớn lên thì phải gả chồng. Đó là ước nguyện lớn lao của cha mẹ, con thật cảm động muôn phần. Nhưng tự nơi phần con suy nghĩ, thì việc vợ chồng đôi lứa kết tóc se tơ là cái mối sầu khổ của đời người. Bởi dây tình dệt thành lưới ái, nên buộc người vào trong đó để chịu trăm cay ngàn đắng, ngậm thảm nuốt hờn, kiếp nọ đời kia không thoát ra khỏi.

Lại nói người duyên phận rủi ro, gặp hoàn cảnh éo le, hoặc được chồng mất vợ, hoặc được vợ mất chồng, khiến cho phũ phàng cái kiếp đầu xanh má hồng, kẻ trách ông Tơ, người hờn bà Nguyệt, rồi gây ra tấn bi kịch ở trong gia đình, có chi là lạc thú? Chính cái duyên nợ rủi ro ấy trói buộc đời người trong sự khổ đau!

Đến những kẻ may gặp vợ chồng xứng đôi vừa lứa, trai tài gái sắc, đẹp phận xướng tùy, kẻ ước trăm năm, người huyền giai lão, tình yêu dẫu như ngọc tơ vàng, chẳng có gì nghịch lòng trái ý, nhưng đời người hữu hạn, cuộc thế vô thường, rồi một mai xảy ra chuyện sanh tử biệt ly, hay là nỗi âm dương phân cách, thì duyên tươi tốt trở thành phận dở dang, vui sum vầy lại trở thành buồn chia rẽ, rốt cuộc cũng vẫn là nợ oan gia ái tình làm cho đời người phải khổ, phải chết vì nó, chớ không ích gì!

Vậy nên con xin cha mẹ nếu có lòng thương con, thì cho con xuất gia cầu đạo, để lo phần giải thoát về sau, chớ đừng xô con vào trong biển ái tình làm con phải chịu nỗi trầm luân tội nghiệp!”

Thuở ấy, trong thành Xá Vệ rất nhiều thanh niên thiếu nữ phát tâm học đạo, nên nghe con có ý tu học, hai vợ chồng trưởng giả cũng không lấy làm ngạc nhiên. Vả lại vì quá thương con, họ đành chiều ý cho con xuất gia.

Từ đó về sau, các chàng trai mê tài đắm sắc của nàng đành chịu nỗi thất vọng mà tạ tuyệt cái tình ao ước trông mong.

Hai vợ chồng trưởng giả buồn bã dẫn nàng Bạch Tịnh đến đảnh lễ đức Phật Thích Ca.

Khi đến đảnh lễ đức Phật, nàng nguyện xin được làm đệ tử của ngài. Đức Phật biết nàng có túc căng, nên chấp thuận cho nàng xuất gia làm Tỳ kheo ni. Khi ấy, tấm lụa trên người nàng liền hóa thành một chiếc áo Cà sa tuyệt đẹp.

Đoạn Phật gọi bà Đại Ái Đạo đến nhờ bà truyền giới Tỳ kheo ni và giáo huấn cho nàng, chẳng bao lâu sau, nhờ tinh tấn tu hành, nàng đã chứng được quả A La Hán.

Khi ấy, ngài A Nan bèn chấp tay lễ Phật hỏi rằng: “Bạch đức Thế Tôn! Chẳng hay trong kiếp trước, Tỳ kheo ni Bạch Tịnh đã tu hành những công đức gì, mà kiếp này được sanh vào nhà ông trưởng giả và khi vừa sanh ra lại có tấm lụa bao bọc quanh thân? Đã vậy nàng lại được đức Thế Tôn độ cho xuất gia học đạo, và nhanh chóng đắc quả A La Hán như thế?”

Phật trả lời rằng: “Này A Nan! Vào đời quá khứ, có một vị Phật, hiệu là Tì Bà Thi, thường cùng các hàng đệ tử đi thuyết pháp hóa độ chúng sanh.

Cũng trong thuở ấy, có vị quốc vương giàu lòng tin Phật pháp. Nhà vua thường lập trai đàn trong cung, thỉnh Phật đến thuyết pháp và còn cho truyền tin khắp nơi để dân chúng biết mà đến nghe pháp.

Khi ấy, có vị Tỳ kheo thường đến khuyên mọi người đến trai đàn nghe pháp. Thầy đi đến đâu cũng được thiện nam tín nữ dâng cúng trai vật, mong cầu phước đức về sau.

Trong lúc đó, có hai vợ chồng kia rất nghèo túng, người vợ tên là Đàn Ni Đà, họ nghèo đến nỗi gia tài chỉ có một tấm chăn để thay đổi che thân. Do vậy, khi chồng mặc để ra ngoài thì vợ phải ở nhà, và ngược lại vợ mặc đi thì chồng phải ở nhà. Bởi hai người chỉ có một tấm chăn để che thân nên phải thay phiên nhau ở nhà, đóng cửa mà trốn sự lõa lồ, không để người ngoài nhìn thấy.

Một hôm, thầy Tỳ kheo đi ngang nhà nàng Đàn Ni Đà, thấy nàng đứng trong cửa sổ nhìn ra, thầy mới khuyên rằng: “Này thí chủ! Nay đức Phật đã ra đời, vậy thí chủ nên đến chỗ trai đàn nhà vua lập để nghe đức Phật thuyết pháp, vì nghe kinh Phật sẽ được phước báo vô cùng”.

Đoạn vị Tỳ kheo lại giảng về sự lợi ích của pháp bố thí cho Đàn Ni Đà nghe, thầy nói rằng: “Thí chủ nên biết không chỉ có hạng người giàu sang, lắm tiền của mới bố thí được mà ngay cả hạng người nghèo túng cũng bố thí được vậy”.

Đàn Ni Đà nghe giảng như thế, mới đứng trong cửa sổ mà thưa rằng: “Xin thầy hoan hỉ đợi trong giây lát để con liệu định”.

Nàng quay vào bàn với chồng: “Chàng ơi! Trước nhà ta có vị Tỳ kheo đến khuyên thiếp nên đến nghe đức Phật thuyết pháp, thầy dạy rằng: “Bởi kiếp trước chúng ta quá tham lam bỏn xẻn, không biết làm sự bố thí, nên đời này phải chịu cảnh túng thiếu thế này. Giờ ta nên liệu sao để trồng cội phước cho đời sau khỏi phải chịu nghèo khổ nữa”.

Người chồng nghe lời nàng nói, chỉ biết than rằng: “Nàng ơi! Nhà chúng ta nghèo mạt thế này, dẫu có lòng tốt đến mức nào cũng không biết lấy gì để bố thí!”

Nàng liền nói: “Đó cũng bởi kiếp trước chúng ta không bố thí, nên kiếp này phải chịu khổ sở như vậy, nếu đời này không trồng duyên lành, thì kiếp sau sao mong hưởng phước tốt? Xin chàng cho phép thiếp lấy tấm chăn đang mặc trên người để bố thí cho Thầy Tỳ kheo!”

Người chồng thấy ý vợ đã quyết, liền than rằng: “Trời ơi! Vợ chồng ta sống được là nhờ tấm chăn ấy, nếu nghe lời nàng đem nó ra bố thí thì hai ta không thể nào thoát khỏi cái nạn đói khát!”

Nàng lại khuyên chồng: “Người đời có sống phải có chết, nhưng thà bố thí mà chết còn hơn, bằng cứ tiếc thân ham của, khi chết lại càng khổ cho kiếp sau nữa chớ có ích gì!”

Người chồng nghe nàng khuyên nhủ, mới dứt sạch lòng tham lẫn, rồi vui vẻ nói: “Nàng nghĩ vậy cũng phải, ta nên đem chăn ra bố thí cho thầy Tỳ kheo ấy!”

Nàng Đàn Ni Đà biết chồng đã hồi tâm, bèn cởi tấm chăn trên người, đưa ra cửa sổ bố thí cho thầy Tỳ kheo.

Thầy Tỳ kheo thấy nàng có lòng nhiệt thành như vậy, ngài rất cảm động và nói rằng: “Này thí chủ! Tấm lòng từ thiện của người thật ít ai bì kịp, vậy xin mời thí chủ bước ra đây để tôi chú nguyện, trước là đáp ơn, sau là nguyện mong thí chủ sẽ được hưởng phước dày về sau”.

Nàng Đàn Ni Đà mới thưa thật rằng: “Không dám dối chi thầy! Hai vợ chồng con vì nghèo quá, nên chỉ có một tấm chăn để thay đổi che thân trong lúc đi ra ngoài. Nay đã bố thí cho thầy rồi, nên thân thể lõa lồ, không dám vô phép ra yết kiến thầy, xin thầy tha thứ cho!”

Vị Tỳ kheo nghe Đàn Ni Đà thưa như vậy, lại càng cảm động, ngài nhận tấm chăn ấy, rồi chú nguyện và cáo từ.

Lúc về đến Tịnh Xá, vị Tỳ kheo liền dâng tấm chăn lên đức Phật Tỳ Bà Thi, ngài đưa tay ra tiếp lấy.

Với con mắt của người thường, tấm chăn ô uế đó không khỏi làm cho họ ghê tởm. Vì vậy, khi thấy Phật tiếp nhận tấm chăn vô giá trị đó, những người đến nghe pháp hội đều đem lòng bất mãn.

Phật Tỳ Bà Thi rõ biết suy nghĩ của họ, ngài dạy rằng: “Ta xét kỹ lại trong trai đàn lớn thế này, người có lòng chí thành bố thí hơn hết là chủ của tấm chăn này. Người ấy nghèo khổ đến mức chỉ có một tấm chăn để che thân, đắp lạnh, mà nay lại vui lòng đem ra bố thí, đành chịu để thân lõa lồ, lạnh lẽo, công đức ấy to lớn biết bao!”

Đức vua và hoàng hậu nghe Phật giảng như vậy, hết sức cảm động, vội sai người đem áo lụa gấm vóc đến thưởng cho vợ chồng nàng Đàn Ni Đà, để họ cùng đến nghe Phật thuyết pháp.

Phật lại thuyết pháp về phép bố thí, ngài dạy rằng: “Bố thí là một pháp đứng đầu trong sáu pháp Ba La Mật. Từ xưa đến nay, thập phương chư Phật và hằng sa Bồ Tát cũng đều lấy nó làm gốc để tu nhơn chứng quả.

Bố thí có ba loại: Tài thí, Pháp thí và Vô úy thí.

“Tài thí” nghĩa là hoặc lấy thân mạng của mình bố thí cho chúng sinh, gọi là “nội tài thí”, hoặc lấy tài vật của mình bố thí cho người nghèo khổ hay loài đói khát, đó gọi là “ngoại tài thí”.

“Pháp thí” nghĩa là đem giáo pháp Tam thừa tùy cơ giảng nói cho người biết đường tu hành, nhờ phần giải thoát.

“Vô úy thí” nghĩa là gặp chúng sanh nào đang cơn sợ hãi, khốn đốn, thì ta hoặc dùng thân lực, tâm lực, hoặc tài vật để cứu giúp cho qua nạn ấy.

Cái bố thí là hạt giống lành, hạt giống ấy đã sinh ra hoa, trái phước đức, làm cho chúng sanh đều được như ý nguyện, sống trong cảnh giới an vui, không ai phải chịu cảnh bần cùng khốn khổ.

Nhưng trong lúc bố thí, chớ khởi lòng cho ta là thí chủ, kia là kẻ thọ thí và cũng chớ nghĩ rằng những vật ấy là vật do ta thí, có như vậy mới tạo được phước lớn.

Còn như ta biết đem cái công đức bố thí ấy mà hồi hướng về đạo Bồ Đề, thì ngày sau nhờ năng lực hồi hướng ấy mà chứng quả thành Phật là khác nữa.

Sau khi kể về sự tích ấy, đức Phật mới nói với A Nan rằng: “Này A Nan! Nàng Đàn Ni Đà nghèo khổ thuở trước cũng chính là Tỳ kheo ni Bạch Tịnh ngày nay đó! Bởi kiếp trước, nàng dùng tấm chăn che thân để bố thí cho vị Tỳ kheo mà lòng vẫn vui vẻ đã tạo công đức lớn, thí ít phước nhiều, nên nhiều kiếp sau vẫn được hưởng trọn hạnh phúc.

Hơn nữa, vì nàng nghe được những pháp nhiệm mầu thuở Phật Tỳ Bà Thi còn tại thế, nên nay tuy nhập đạo chưa lâu mà đã chứng được quả A La Hán.

Vậy các ngươi cũng nên tinh tấn tu hành và thường hành bố thí thì sẽ được như ni Bạch Tịnh vì thí ít phước nhiều, sẽ hưởng phước huệ viên mãn về sau.

Qua câu chuyện thí ít phước nhiều, nếu ai sẵn lòng từ bi bác ái muốn thực hành hạnh bố thí, giúp người trong lúc khó khăn thì nên noi gương bố thí của nàng Bạch Tịnh trong kiếp trước, chắc rằng phước hạnh về sau không thể nghĩ bàn.

Cảm ơn mọi người đã xem hết bài viết “Câu chuyện thí ít phước nhiều, nàng Bạch Tịnh xuất gia”. Xem thêm các bài viết hay về nhân quả ở link bên dưới.

Câu chuyện nhân quả mẹ khóc con cười

Câu chuyện Tỳ Kheo Vô Di và nàng Hàng Nang thọ ác báo

Câu chuyện nhân quả cái nghèo có bán được chăng

Theo Dõi Taonon.vn trên Facebook Tại Đây

# Xem thêm

Viết một bình luận